COVID-19

Dịch bệnh và những cái ngẫm…

  • Một F0 không triệu chứng tại bệnh viện dã chiến mới lập, 15h chiều vẫn chưa có cơm ăn. Muốn hét lên với mấy người phục vụ “mấy người tính để tôi chết đói à?”

Rồi chợt lặng im khi nhìn xuống những thanh niên đang chuyển cơm giữa nắng nôi, bước đi xiêu vẹo vì mệt lả.

  • Một F0 triệu chứng nhẹ, 22h30 cô đợi mãi mà không thấy Bác sỹ nào đến hỏi thăm. Cô bắt đầu bực tức chửi bới bác sĩ thờ ơ bệnh nhân, 15 phút sau cô thấy anh bác sĩ kia đổ gục, xỉu xuống sàn vì kiệt sức bên cạnh 1 bệnh nhân trở nặng. Cô lặng lẽ nước mắt chảy vào trong.
  • Một ông anh bị phong tỏa 12 ngày không được ra khỏi nhà như muốn nổ tung vì bức bối. Đi đi lại lại, rồi điện thoại tán gẫu với bạn, bạn nó kể em bạn âý là y tá 45 ngày rồi chưa đc về nhà. Ông tắt máy lặng im…..
  • Chợ đóng cửa. Xã này chẳng qua được xã kia. Bất tiện đủ đường. Các bà các mẹ thi nhau kêu ca đủ kiểu. Đến tối loa xã báo chợ có F1 ai cũng thở phào ối zồi ôi may quá không đi.
  • Bọn trẻ ở nhà lâu ngày cuồng chân, nghịch ngợm phá phách đủ thứ hết ông bà la hét đến bố mẹ quát mắng. Vợ chồng nhìn mặt nhau nhiều quá ngày cãi vã dăm ba trận.
    Tình cảm gia đình rạn nứt nặng nề. Tối đến cả nhà xem thời sự thấy cảnh có những em bé tý đã phải theo mẹ đi cách ly, vợ chồng con cái xa nhau… mới thấy lúc này chỉ cần được ở cạnh, nhìn thấy người thân khoẻ mạnh là may mắn hơn nhiều người lắm….

Dịch bệnh là một thứ gì đó, nó đến và cuốn đi rất nhiều điều, đến những điều bình thường nhất cũng có thể không còn…

Ngày mai, còn chưa biết mình liệu có an toàn hay không

NÊN……………

Một trái tim thiết tha yêu thương và bao dung ngay lúc này sẽ làm cho cuộc sống và mọi thứ xung quanh trở nên nhẹ nhàng, trìu mến như nó vốn đã từng.

Đồng lòng rồi mọi việc sẽ ổn thôi Đại gia đình nhé.

Cre: Sưu tầm.