Giáo dục

NƯỚC MẮT ĐÃ LƯNG TRÒNG.

Thi sĩ Dương Văn Thiệt là một bác sĩ y khoa, làm việc trong một bệnh viện ở Sài Gòn trước 1975, ngoài chuyên môn anh cũng có tài làm thơ cho vui.

Anh lấy vợ tương đối sớm, vợ anh cũng là sinh viên Y khoa nhưng theo ngành dược, tên Thọ Chí.

Sau 30/4/1975, anh tiếp tục làm việc trong nhà thương. Một thời gian sau anh vượt biên cùng vợ và con nhỏ. May mắn được tàu Anh quốc vớt, gia đình anh được đưa vào định cư tại xứ sở Nữ hoàng năm 1979.

Năm 2010 phát hiện vợ bị ung thư, bác sỹ Thiệt đã xin nghỉ việc để chăm sóc vợ và đưa cô đi du lịch nhiều nơi, nhưng bệnh chỉ kéo dài hơn 2 năm, đến giữa năm 2012 thì chị qua đời.

Trong năm 2014, một lần tình cờ thấy được một sợi tóc của người quá cố vẫn còn vương ở lớp trong của gối.
Trong cơn xúc động, anh viết một bài lục bát lấy tên là “Tóc Xưa”, và bài thơ đã được Ngô Thụy Miên phổ nhạc.

TÓC XƯA.

Ngày nào nhặt tóc quanh đây
Sợi nằm bên gối sợi bay ra vườn
Sợi dài buộc mối yêu thương
Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê
Mượt mà một thuở tóc thề
Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm.

Sợi nào đánh rớt bên thềm
Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng
Sợi nào sáng gội chiều hong
Gió đưa hương tóc qua song cửa mành
Lạc vào ngõ vắng nhà anh
Quen người quen cảnh không đành rời xa.

Tóc nào đen óng hôm qua
Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai
Lòa xòa bên trán làm ai phải lòng
Để mà sáng đợi chiều trông
Sợi kề bên má sợi hôn môi người.

Sợi nào từ thuở đôi mươi
Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau
Sợi nhìn ngày tháng qua mau
Tóc xanh hôm trước bạc màu hôm nay
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa.

Đọc hết bài thơ thì nước mắt đã lưng tròng…

Sưu tầm.