Văn hóa

Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển

Nhà thơ Du Tử Lê (trái) và nhà thơ Hoàng Cầm

Ông sinh ngày 10.11.1942 tại làng Vân Lâm (Kim Bảng, Hà Nam). Đời thơ Du Tử Lê cũng như thân phận của bao người Việt xa xứ, lúc nào cũng mang “nỗi sầu xứ” gần như chung mệnh. Sau Hiệp định Genève 1954, Lê Cự Phách – tên thật của ông – cùng gia đình di cư vào Nam. Đầu tiên ông định cư ở phố cổ Hội An, sau đó ra Đà Nẵng. Đến năm 1956, ông vào Sài Gòn, theo học trường Trần Lực, trường Chu Văn An và Đại học Văn Khoa. Bút hiệu Du Tử Lê lần đầu xuất hiện vào năm 1958 cùng bài thơ “Bến tâm hồn” đăng trên Tạp chí Mai, xuất bản tại Sài Gòn….

Nhà thơ Du tử Lê đã ra đi ngày 7-10-2019 tại Mỹ.

Bài thơ ” Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển ”

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnĐời lưu vong không cả một ngôi mồ

Vùi đất lạ thịt xương e khó rã

Hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi

Bên kia biển là quê hương tôi đó

Rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi

Cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối

Biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi

Những năm trước bao người ngon miệng cá

Thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Cho tôi về gặp lại các con tôi

Cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi

Từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Và trên đường hãy nhớ hát quốc ca

Ôi lâu quá không còn ai hát nữa(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết

Đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

12-77

Chuyên mục:Văn hóa